" Đại tỷ tỷ , muội biết chén canh này dùng nguyên liệu gì rồi . Tỷ viết giúp muội đi ." Nàng vừa ợ vừa kêu người chủ trì tới .
Nữ chủ trì vừa định nhấc bút viết thì Đông Phương Vưu Dục bên cạnh bỗngnói :" Khỏi phải viết , muội nói thẳng ra đi ... Ta bỏ cuộc . Ta thật sự không đoán ra được nguyên liệu của chén canh này ."
Hắn đã dùng hết toàn lực mà suy nghĩ , chỉ tiếc vẫn không có bản lĩnhnày . Vả lại , hắn tham gia lần tranh tài này chẳng qua là vì giúp vuimà thôi , cũng chưa từng nghĩ nhất định phải lấy được cái danh đệ nhất .
Ngay cả bệ hạ Phong Trạch cũng chịu lui xuống thứ hai , nếu hắn lấy cáidanh đệ nhất , vậy chẳng phải cố ý quét mặt mũi của An Hoằng Hàn à ?
Trong lòng hắn hơi cân nhắc . Luật Vân quốc và Phong Trạch quốc phải duy trì quan hệ hữu nghị bề ngoài . Bởi vì một khi quan hệ của hai quốc gia căng thẳng tan vỡ , vậy đều ảnh hưởng vô cùng lớn tới mỗi nước .
Người chủ trì dời mắt về phía An Hoằng Hàn , hỏi :" Vị công tử này thìsao ? Huynh xem thời gian một nén nhang sắp qua , huynh đã nghĩ ra đápán chưa ?"
An Hoằng Hàn chuyển khuôn mặt lãnh khốc về phía Tịch Tịch Chi , có lẽ là nghĩ tới chuyện vui vẻ gì đó , khóe môi từ từ nhếch lên thành nụ cười," Không nghĩ ra."
Một nén nhang từ từ cháy hết ...
Mặt nữ chủ trì hơi cứng ngắc ,"
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duong-thu-thanh-phi/86550/quyen-2-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.