Những vị công chúa khác nghe vậy, nở nụ cười, "Như vậy chúng ta nhanh chóng quay lại cung Yên Vưu thôi, nghe cung nữ may vá trong cung nói gần đây đến vài tấm vài dệt thượng đẳng."
Mỗi ngày chuyện đám công chúa bọn họ ưa thích làm nhất chính là tụ tập với nhau, thảo luận cách trang điểm, ăn mặc như thế nào.
Tịch Tích Chi thở dài, nuôi đám công chúa ăn sung mặc sướng này, An Hoằng Hàn chắc đã tiêu phí rất nhiều tiền bạc. Tịch Tích Chi rón rén thò chân bước hai bước, thấy các nàng ta thật sự không làm khó dễ mình nữa liền yên tâm lớn mật vòng qua An Nhược Yên, đi qua bên cạnh nàng ta.
Đang lúc này, đột phát xuất hiện một màn dẫn tới sự chú ý của mọi người.
Tia hung dữ lóe lên trong mắt An Nhược Yên, nàng ta giả bộ nghiêng ngả không cẩn thận va vào An Vân Y. An Vân Y đang đứng giữa An Nhược Yên và con chồn nhỏ, nàng ta đụng một cái này làm mọi người lo sợ đề phòng.
Hai cung nữ đang đuổi sát lại phía sau càng thêm hét lên một tiếng, che hai mắt của bản thân không dám nhìn.
An Nhược Yên dùng hết sức lực đụng chạm thì sao một đứa bé mười hai tuổi có thể ngăn cản được? An Vân Y không ổn định được gót chân, thân thể nghiêng sang một bên, chỉ chút nữa sẽ đè lên thân con chồn nhỏ.
Nhìn An Vân Y dần dần nghiêng về phía mình, Tịch Tích Chi sợ hãi luống cuống một trận. Con đường phía trước có An Nhược Yên cản trở, lối đi phía
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duong-thu-thanh-phi/86591/quyen-2-chuong-3-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.