Ngoài việc vị trí con chồn nhỏ còn có bọt khí vẫn bốc lên cao thì không còn gì khác thường.
An Hoằng Hàn đầu tiên nhíu mày, sau đó quát mắng nói: "Đi ra ngoài cho trẫm, đừng có mỗi lần trẫm vừa nhắm mắt, ngươi liền lén lút chạy đi, cả người bẩn thỉu tất nhiên phải tắm sạch mới được cho phép lên giường."
Giọng nói tràn ngập từ tính vang vọng bên trong điện, sau đó lại phát trở lại.
Mà ao tắm vẫn yên lặng không có một âm thanh.
Không nghe thấy tiếng kêu gào ‘chít chít’ của con chồn nhỏ như trong tưởng tượng, An Hoằng Hàn ‘ào ào’ đứng lên ở trong nước. Từng giọt nước lăn xuống dưới người, cơ ngực săn chắc, hoàn mỹ của hắn hiện ra.
Ánh mắt sắc bén của hắn quét qua bốn phía, quan sát cẩn thẩn nơi con chồn nhỏ sẽ ẩn chốn.
Dưới đáy ao, Tịch Tích Chi đang còn trong cơn chấn động nên lời An Hoằng Hàn vừa nói, nàng không nghe thấy một câu.
Sau khi cả người đau đớn, Tịch Tích Chi cảm nhận được rõ ràng toàn thân mình biến hóa. Nàng không thể tin nâng lên đôi tay, đây thật sự chính xác là một đôi tay của con người, tuy chỉ có kích cỡ tương đương với củ sen, nhưng kết cấu của nó tuyệt đối không do Tịch Tích Chi hoa mắt nhìn thấy.
Mái tóc màu bạch kim dài đến eo trôi nổi trong nước, nhè nhẹ bồng bềnh.
Cả người nàng trần chuồng cuộn tròn như tư thế một thai nhi còn trong bụng mẹ, trôi nổi bên trong nước.
Tịch Tích Chi đưa tay phải sang cấu mạnh một phát vào cánh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duong-thu-thanh-phi/86605/quyen-2-chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.