Một tên thái giám nhanh mắt nhìn thấy, giọng the thé kêu: "Mau! Con Vân chồn chạy ra ngoài!"
Hai người cung nữ có trách nhiệm đi theo con chồn nhỏ mọi lúc không được rời khỏi nó nửa bước nên khi nghe thấy thái giám kêu la, hai người liền nâng váy nhanh chóng đuổi theo.
Bọn thái giám cũng không kém xui xẻo, vì thiếu mất một con cá mà tất cả đều chạy theo sát sau đó. “Sống phải gặp cá sống, chết phải nhìn thấy xác cá”.
Tịch Tích Chi bỏ rơi mọi người một khoảng cách, chạy qua hành lang quen thuộc, đi tắt qua vài con đường nhỏ, xông vào mấy người cung nữ đang bê thức ăn. Nhìn thấy nàng đột nhiên nhảy ra, mấy người họ giật mình, chiếc mâm đang bưng trên tay nghiêng về một phía, thức ăn rơi vãi tung tóe ra ngoài, mùi thơm ngay lập tức liền bay ra theo.
Nếu một cung nữ gặp nạn thì thôi, đằng này lại do con chồn nhỏ cố tình chạy đâm vào các nàng làm bọn họ điều sợ dẫm vào người nó nên một đám cung nữ không biết làm sao để tránh khỏi, vì thế các nàng mới không xác định được phương hướng, người thì tiến lên trước, người thì lùi về sau khiến nhiều cung nữ đụng vào nhau làm tất cả thức ăn rơi vãi trên đất.
Những đồ ăn này đều là bữa ăn trưa của bệ hạ nhưng lại rơi vãi toàn bộ, lần này chỉ sợ tính mạng của các nàng khó giữ được. Một đám cung nữ khóc sướt mướt, từng giọt nước mắt không ngừng rơi xuống.
"Con Vân chồn đang chạy đến Ngự Thiện Phòng!" Tên thái giám
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duong-thu-thanh-phi/86623/quyen-1-chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.