Ngày hai mươi bảy hơn hai tháng trước
Thật kỳ quái, mẹ hôm nay như thế nào không có tới gọi cô dậy a?
Hôm nay là Chủ Nhật sao?
Không đúng, nàng rõ ràng nhớ rõ ngày hôm qua thì thứ Tư, bởi vì thứ Tư có khóa học cô thích nhất, cho nên cô không có khả năng tính sai. Hôm nay không phải Chủ Nhật, nhưng là mẹ như thế nào còn chưa tới gọi cô rời giường đây? Chính cô cũng đã tỉnh đâu.
A, vâng(là) tiếng mở cửa! Mẹ tới gọi cô.
*****************
“Kia thì thế nào?” Ngôn Chỉ nổi giận đùng đùng tăng thêm ngữ khí lặp lại lời của hắn, “Ngươi thì không thể biểu hiện ra một chút bộ dạng quan tâm sao?”
“Cũng đã điều động nhân lực quan tâm tới cô ấy, mà ta không giống một người quan tâm sao?” Ngôn Nghiễm nhún vai nói.
“Ta muốn ngươi bây giờ phải đi tìm việc giúp đỡ!” Ngôn Chỉ giận không kềm được một phen giật đích bối bao ( A Tử: cái đích bối bao chịu ko bit cái gì) trên vai hắn xuống, đưa hắn đẩy ra ngoài cửa.
“Uy, ta mệt mỏi một ngày, muốn giúp đỡ tìm, chính ngươi sẽ không đi nha?” Ngôn Nghiễm kháng nghị kêu lên.
“Đang giúp tìm người ai không mệt mỏi chứ? Huống chi ai nói ta không đi, ta chính là ở nhà chờ cùng ngươi cùng nhau đi tìm!” không để hắn kháng nghị, Ngôn Chỉ lôi kéo cổ áo của hắn liền hướng cửa đi đến.
“Uy, Tam ca, ngươi điên rồi phải không, Đài Bắc lớn như vậy muốn đi đâu tìm người?” Ngôn Nghiễm cũng cầm lấy cổ áo của mình, nhưng là đề phòng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duyen-den/50810/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.