Chưởng quầy giữ chặt ta, giống như giữ chặt ân nhân cứu mạng hắn, run rẩy đôi tay nói: “Đạo trưởng thật sự là thần tiên sống, liếc mắt nhìn một cái liền biết rõ càn khôn, chỉ cần câu nói y không thể chết được thì cái đầu của tiểu nhân đây đã được bảo toàn nguyên vẹn ~~”
Ta bước một bước vào trong phòng, đi đến bên giường.
Người trên giường bỗng nhiên mở hai mắt ra, đôi mắt dưới ngọn đèn heo hắt nhưng lại sáng một cách dị thường, nhìn về phía bản tiên quân, mở miệng, nói ra một cầu vô cùng rõ ràng.
“Lý Tư Minh, ngươi đến đây để ta đền mạng cho ngươi sao?”
Bản tiên quân hoảng sợ, lui về sau từng bước. Ngọc Đế à, chẳng lẽ Thiên Xu đột nhiên tiên linh thông suốt, chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra ta? Chưởng quầy nói: “Đạo trưởng chớ kinh ngạc, vị công tử này bệnh đến đầu óc mơ hồ, cả ngày gặp người thì luôn thốt ra những lời này. Lúc trước khi vị đại gia kia còn ở đây, nghe thấy y thốt lên những lời này liền quay đầu ra khỏi cửa, ngay sau đó đập bể cái bàn, bàn của tiểu *** không biết đã bị vị đại gia kia đập hư hết bao nhiêu cái.”
Chưởng quầy tang thương thở dài, ta thở phào nhẹ nhõm, hóa ra chỉ là mơ hồ mà thôi, nói như thế, Thiên Xu nhắc đến bản tiên quân, trong lòng vẫn thấy áy náy sao.
Ta đi đến trước giường, ngồi xuống bên cạnh giường, đôi mắt sáng như tuyết của Mộ Nhược Ngôn vẫn nhìn chằm chằm ta như cũ. Ta cười hòa ái
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duyen-no-dao-hoa-dao-hoa-trai/928625/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.