Trên sơn đạo trống không, hoàn toàn không có xe kỵ, không một bóng người, ngay cả con thỏ rừng cũng chả thấy đâu.
Tình hình này tuyệt nhiên không thể nào xảy ra. Thiên Xu hôm nay ắt hẳn phải đi qua con đường này, là do Mệnh Cách Tinh Quân đích thân an bày, có ghi chép lại trong sổ sách đàng hoàn. Hắn hiện giờ chỉ là một phàm phu tục tử, tuyệt đối không thể thoát khỏi thiên mệnh. Nhưng mà, Mệnh Cách lão nhân ấy rõ ràng nói với bản tiên quân là buổi sáng, vì sao đến giữa trưa rồi mà chẳng có bóng ma nào xuất hiện.
Hơn mười tên hộ vệ mồ hôi mồ kê thấm ướt hết quần áo, cái bao tử của Lý Tư Minh ta cứ reo lên ầm ĩ, bản Tiên quân đói như lửa đốt. Thật là muốn lấy cớ đi tiểu tiện, rồi đến một nơi vắng vẻ gọi thổ địa gia lên thăm dò tình hình? Ta đang suy xét, thì phía trên không trung, một câu nói phiêu phiêu bay đến bên phải đỉnh đầu ta:
“Xe ngựa của Thiên Xu Tinh Quân trên đường đi đã gặp phải sơn tặc cách đây hai mươi dặm, đã bị cướp vào sơn trại. Nhanh đi thôi!!”
Ta vừa nghe thấy câu này thì lửa giận cháy lên hừng hực, cái lão già Mệnh Cách kia, dám bỡn cợt lừa gạt ta sao!
Việc cấp bách bây giờ, là đem Thiên Xu về đến tay ta mới quan trọng. Ta gọi Vương đầu nhân đến trước mặt: “Bộ trên ngọn núi này có sơn trại nào sao?”
Vương đầu nhân nói: “Bẩm công tử, đúng là có một hai đám vô lại, tụ tập thành bang
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duyen-no-dao-hoa-dao-hoa-trai/928659/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.