Edit: Pinkie
……
Người nhà họ Triệu bây giờ đang rất rối ren, hoàn toàn không biết làm sao bọn họ có thể về đến nhà.
Khi mẹ Triệu trở về biệt thự, đầu ngón tay đều phát run, bà cố gắng để cho bản thân tỉnh táo lại, nhưng lúc cởi giày cao gót thì tinh thần hốt hoảng, đứng không vững, suýt chút nữa đã ngã sấp xuống. Triệu Trạm Hoài đứng bên cạnh, muốn nói rồi lại thôi, đưa tay đỡ bà ấy.
Mẹ Triệu không nói gì, thu dọn quần áo rồi vội vàng trở về phòng.
Chẳng bao lâu sau đó, tiếng khóc từ trong phòng phát ra.
Tiếng khóc của mẹ Triệu làm cho áp suất của toàn bộ biệt thự thấp xuống vô cùng.
Bảo mẫu và đầu bếp không rõ chuyện gì đã xảy ra, không dám ở lâu trong biệt thự, kéo nhau ra ngoài sân.
Sắc mặt cha Triệu hết sức khó coi, nhìn về hướng căn phòng của mẹ Triệu, trong ánh mắt ẩn chứa mấy phần trách cứ, nhưng ông cũng đang rất mệt mỏi, không muốn nhiều lời, chỉ nói: “Tiệc sinh nhật bên kia vẫn còn nhiều khách khứa chưa tiễn, cha phải đi qua đó một chuyến.”
Tiệc sinh nhật năm nay xem ra đã thành một mớ hỗn độn. Hơn nữa, chỉ sợ cả đời mẹ Triệu cũng khó quên tiệc sinh nhật này.
Mẹ Triệu vừa mới đổi lễ phục dạ hội, còn chưa kịp ăn uống với khách khứa, thậm chí có nhiều khách còn chưa tới thì đã nhận được điện thoại của Triệu Trạm Hoài —— Sau đó thì tới cục diện này. Nhà bọn họ nào có tâm tư để trở lại tiệc sinh nhật để tiếp tục tiếp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/em-chi-muon-hit-van-khi-cua-anh/16558/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.