Dạo gần đây Đông Tử cảm thấy Tiêu Giản Đào, thằng bạn thân của cậu, đứa cán bộ tài giỏi của lớp, tấm gương tốt của các bạn học, trợ thủ đắc lực trong mắt các thầy cô, người trước giờ luôn xuất sắc về mọi mặt không cần phải nhọc lòng về chuyện gì, đang có chút gì đó không ổn thì phải.
Mấy đứa bạn thân nhân lúc hết giờ học bèn xông vào vây quanh Tiêu Giản Đào, bắt cậu thành thật khai báo mọi chuyện.
Tiêu Giản Đào thoáng ngập ngừng, gần đây có hai việc khiến cậu rất buồn phiền, mà một trong số đó thì… khó mà nói thành lời. Cậu phân vân một chút, bèn kể chuyện về cậu nhóc gần đây sáng nào cũng nghe cậu luyện đọc đã biến mất rồi. Ai dè cậu vừa kể xong, bèn thấy mấy thằng con trai vây quanh cậu đồng loạt rùng mình, ánh mắt nhìn cậu cũng trở nên đầy ẩn ý khó hiểu.
“Tụi mày thế này là sao hả?” Tiêu Giản Đào tò mò lướt nhìn quanh mọi người.
Đông Tử ngập ngừng đáp: “Cái Kéo nhỏ à, sao mày bạo gan thế chứ? Nếu là tao mỗi sáng năm giờ thức dậy đi luyện đọc, lại nghe thấy giọng trẻ con vang lên từ tầng hai của toà y tế âm u rùng rợn kia, thì tao chẳng có gan tiếp tục ở đó nữa đâu!”
Tiêu Giản Đào không hiểu: “Tại sao chứ? Chỉ là một thằng bé con thôi mà, đâu thể nào ăn thịt mày đâu?”
Đông Tử chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, “Lúc đấy là sáng sớm năm giờ đó, làm quái gì có thằng nhỏ nào không dưng lại xuất hiện ở tầng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/em-khong-biet/277876/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.