Kiều Tinh Tinh cùng lắm cũng chỉ buồn bã một bữa cơm.
Sau đó lại tràn đầy tự tin, thật đấy, năm đó diễn xuất của cô không tốt lắm, thế là cô tìm thầy học, nghiêm túc học nửa năm không phải cũng... à cũng qua rồi đấy à? Lúc cô bốn mươi bốn cân bị người khác cười nhạo, kết quả sau ba tháng tập luyện cũng luyện được cơ bụng (mơ hồ lấp ló) đấy thôi?
À không đúng, đường cơ bụng mơ hồ ấy vì gần đây quá mải mê chơi game nên cũng biến mất rồi.
... Chuyện này không quan trọng, tóm lại là, cô sẽ trở thành Vương Giả mạnh nhất.
Vu Đồ đang ngồi đối diện ăn cơm với cô, chứng kiến Kiều Tinh Tinh từ một ngọn cỏ héo rũ đã xốc lại tinh thần, biến thành cây bạch dương đầy tự tin.
Ăn xong, Kiều Tinh Tinh vứt hết chén đũa sang một bên, vô cùng tự tin nhìn Vu Đồ: "Bắt đầu nhé?"
Vu Đồ đứng dậy dọn chén đũa. Kiều Tinh Tinh ngại không dám nói buổi tối Tiểu Chu sẽ qua đây dọn dẹp, thế là đành đứng lên phụ một tay, hai người nhanh chóng sắp xếp xong xuôi.
Vu Đồ cầm điện thoại đăng nhập vào game.
"Chúng ta đấu 1v1 trước."
"Sao cơ, tớ đánh với cậu à? Vậy chắc chắn tớ không thắng nổi cậu rồi."
"Thông qua thực chiến, cậu sẽ hiểu rõ mọi kĩ năng của các tướng, lực sát thương, thời gian hồi chiêu cũng như một số thao tác chi tiết."
Kiều Tinh Tinh: "... Mỗi tướng à? Vương Giả Vinh Diệu có đến bảy mươi, tám mươi tướng lận đấy?"
Vu Đồ "Ừ, Cũng không nhiều lắm."
Kiều
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/em-la-niem-kieu-hanh-cua-anh/2232288/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.