Editor: Gấc.
Lâm Lạc bỗng không biết nên trả lời Chu Manh Manh như thế nào. Nếu cô biết chiêu trò gì đó, Giang Vân Cảnh đã là người yêu của cô từ lâu rồi.
Nghĩ một hồi lâu mà vẫn không nghĩ ra kế hay nào: “Manh Manh, cậu có thể hỏi xin thông tin liên lạc trước, lừa để thầy ấy nói thật, nếu thầy ấy không có bạn gái thì tiến hành bước tiếp theo. Nếu có thì cậu lại tập trung thi thạc sĩ.”
Chu Manh Manh trả lời với vẻ đau khổ: “Mình cũng nghĩ như vậy, nhưng mình biết phải xin thông tin liên lạc kiểu gì? Chẳng lẽ mình nói thẳng là: Thầy Triệu, cho thông tin liên lạc được không? Mình không nói như thế được!”
Lâm Lạc nhìn Chu Manh Manh với vẻ mặt vô cảm, ánh mắt u ám phức tạp.
Nếu nói còn chẳng dám nói, vậy theo đuổi đàn ông làm gì?
Lâm Lạc lại ngẩng đầu đánh giá Triệu Triết Nguyên cực kỳ cuốn hút đang đứng trên bục giảng, cô cảm thấy đau đầu.
Vừa nhìn đã biết người đàn ông này là người sành sỏi trong tình trường, đội lốt thầy giáo gương mẫu, người ngây thơ như Chu Manh Manh không phải là đối thủ của anh ấy...
Đang nghĩ ngợi, chuông vào lớp vang lên, Lâm Lạc hoàn hồn, buồn bã nhìn Triệt Triết Nguyên.
Ánh mắt âu lo như mẹ già nhìn thấy con mình tự bước đi trên con đường đầy chông gai.
Thấy ánh mắt của Lâm Lạc, nụ cười của Triệu Triết Nguyên càng rõ ràng hơn.
Sau khi tan học, Chu Manh Manh kéo cánh tay của Lâm Lạc, không cho cô đi.
Chờ tất cả mọi người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/em-ngot-hon-ca-mat-hoi-duong/2757410/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.