17
Chưa đầy một tiếng sau, Holmes tóc xoăn từ cầu thang đi ra, vẻ mặt vô cùng phấn khích.
Có vẻ như vụ án này quả thật không đơn giản, mới có thể khiến một thám tử thông minh như anh lộ ra biểu cảm đó.
“Thế nào rồi?” Emma hỏi.
“Đây không phải là phòng khám bình thường đâu. Nếu vừa rồi cô chịu đi xuống cùng tôi, cô sẽ phát hiện cả một kho chứa nội tạng người được tích trữ đầy đủ.” Holmes lắc đầu, vẻ tiếc nuối như thể đang thay Emma xót xa.
“…Ý anh là phòng khám này đang lén điều hành chợ đen buôn bán nội tạng người?” Emma bắt kịp ý, gật gù. “Vậy nên bố mẹ của Dennis mới bị giết vì lỡ đụng trúng giao dịch chợ đen này à?”
“Không đơn giản thế.” Ánh mắt Holmes bình thản.
“Ý anh là sao?” cô truy hỏi.
Anh vừa định giải thích thì hành lang vang lên tiếng hô hoán ầm ĩ:“Nhanh! Hắn chạy hướng kia! Bắt lấy hắn! Tôi đã bảo tên lạ mặt này rất khả nghi mà…”
Chết tiệt! Bị lộ rồi sao? Holmes vứt ngay áo blouse trắng, kéo Emma chạy thục mạng ra ngoài. Phía sau, đám người cầm súng đuổi theo sát nút, đạn bắn trúng tường loang lổ, để lại những vết đạn lạnh lẽo. “Trời ạ, anh bị phát hiện mà không nói sớm, còn rảnh rang ngồi tám với tôi? Không thể chạy từ trước à?” Emma vừa chạy vừa quát. May mà thân thể “tiểu thư siêu trộm” của cô có tố chất cực tốt, nếu đổi lại là cơ thể yếu ớt trước khi xuyên không, chắc mới chạy được hai bước đã ngã dúi dụi. Nhưng bị đuổi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/emma-va-nhung-vi-khach-vo-hinh/2904045/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.