Bình thường, nếu như đây là một bộ phim tình cảm - hài - lãng mạn kinh điển (nếu không muốn nói là đại trà),thì tôi, tạm thời mặc định là vai nữ đi, sẽ phải phản ứng theo kiểu ối-dồi-ôi-ngạc-nhiên-quá-làm-sao-người-ta-lại-thích-mình??? Hoặc là kiểu phải bật lên khóc thút thít abc gì đó. Nói chung, những kiểu phản ứng cổ lỗ sĩ và đầy ngớ ngẩn đến cùng cực.
Nhưng mà cuộc đời của tôi, theo như quan sát và nhận định sau 26 năm cố gắng tồn tại trên thế giới này, tôi dám khẳng định nếu nó không phải là một bộ phim bi kịch có tính chất hài hước thì cũng phải là một cái prank-show nào đó. Tất nhiên không phải là tôi không mong ước cho đến cuối đời, ít ra nó cũng đã kể lại một câu chuyện về một người đã làm được cái gì đó, ừ, kiểu vượt qua khó khăn làm nên sự nghiệp vậy; hay là, đến một đoạn nào đó của cuộc đời, tôi không mong muốn gặp được ai đó khiến cho tôi cảm thấy cuộc đời dễ dàng chấp nhận hơn một chút.
Vấn đề của tôi là, sau khi kết thúc với Daniel, và cái tai nạn rất cần thiết phải được xóa sổ khỏi trong đầu tôi với Ibrahim, tôi không có quá nhiều kì vọng về việc sẽ gặp được ai đó sớm. Lại càng không thể ngờ đối tượng lại có thể trở thành cái tên khỉ không lông tầng trên này. Trong suốt thời gian tôi biết gã, cho dù tôi cũng tự nhận rằng cảm nhận của mình về gã đã thay đổi rất nhiều, thế nhưng để thay đổi đủ tới mức có cảm giác theo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/f-ckboi-tang-tren/2623252/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.