Ngày đăng ký kết hôn được chọn vào một tuần sau đó.
Sáng sớm hôm ấy trời đổ một trận mưa rào, sau cơn mưa trời lại nắng, không khí ẩm ướt.
Để chuẩn bị cho ngày đăng ký Sầm Tông Y đã đặc biệt mua một chiếc váy trắng, giản dị mà dịu dàng.
Sầm Sầm từ lúc ngủ dậy cứ quấn quanh mẹ, đôi bàn tay nhỏ thỉnh thoảng lại sờ vào tà váy cưới.
Hôm nay cô bé cũng mặc chiếc váy công chúa màu trắng, giống hệt của mẹ.
Ngu Thệ Thương mặc áo sơ mi và áo vest từ trong phòng bước ra, Sầm Sầm suýt chút nữa không nhận ra.
“Bố ơi!” Sau khi nhận ra, cô bé ôm lấy chân anh, ngửa đầu hỏi: “Bố ơi, sao bố lại thành người lớn rồi?”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Anh cười bất lực: “Vốn dĩ bố là người lớn mà.”
Sầm Sầm lắc đầu: “Không đúng.”
Ông ngoại và bác Lộ đều mặc quần áo như này, bọn họ mới là người lớn.
Ngu Thệ Thương bế con gái: “Bố không còn là sinh viên nữa, sau này đi làm đều mặc như này.”
Sầm Sầm cảm thấy xa lạ, lắc đầu: “Con thích bố sinh viên cơ.”
Bố sinh viên có thể đưa cô bé đi ăn hamburger.
Ngu Thệ Thương hứa với con gái, tan làm về nhà vẫn mặc quần áo như trước kia.
Vừa rồi đứng trước gương, nhìn bản thân trong bộ vest chỉnh tề, chính anh cũng thấy không quen lắm vẫn thích mặc áo phông hơn.
Nhưng Sầm Tông Y chắc chắn thích anh mặc như này hơn.
Ở bên nhau bốn năm, không phải lần đầu tiên Sầm Tông Y thấy anh mặc vest. Có lẽ lúc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/3011595/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.