Tạ Ngọc nói xong, đều cảm giác tai giống như hỏa thiêu, mười phần chật vật quay đầu đi, thậm chí không còn dám liếc nhìn nàng một cái.
Thẩm Xuân lại bất mãn như cũ, hai tay quấn lấy cổ của hắn, lẩm bẩm: "Chỉ là như vậy sao? Còn gì nữa không?"
Tạ Ngọc chưa từng bối rối như thế này, lúc đầu khiển trách nàng hồ đồ, không cho phép Thẩm Xuân cử động lung tung, liên lụy đến vết thương phía sau lưng, nó có chút máu rỉ ra.
Hắn khó thấy bất đắc dĩ, đưa tay siết chặt người trong ngực: "Đừng nhúc nhích, nàng muốn nghe cái gì, ta đều nói cho nàng nghe."
Hắn nhẫn nhịn lại lòng tràn đầy xấu hổ, tận lực dùng ngữ điệu bình thường nói: "Những ngày nàng không có ở đây, ta tự nhiên cũng rất nhớ nàng, Thẩm phủ, ta cũng thường xuyên tới nhìn chằm chằm, nếu không hôm nay ta sẽ không tới nhanh như vậy."
Hắn nói đến đây, hơi ngừng lại một cái, lại nhẹ nhàng bổ sung một câu: "Ta cũng là đã mến mộ nàng từ lâu."
thừa nhận thẳng thắn trực tiếp nói thích đối một nữ tử như vậy, hiển nhiên không phù hợp Tạ Ngọc ngày xưa vứt bỏ thất tình lục dục, hắn cho là mình sẽ cảm thấy bài xích phản cảm, không nghĩ tới lời mới vừa ra miệng, cơ thể hắn lại nhẹ nhàng, tim có một cảm giác ấm áp hoàn toàn khác biệt với ngày xưa.
Nghe hắn nói xong, Thẩm Xuân thế mà ghé vào trong ngực hắn nghẹn ngào khóc lên, tâm tình nàng lớn như thế, phảng phất như hai người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ga-ngoc-lang-that-boi-tuu/2746737/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.