“Cho nên, cuối cùng cậu vẫn bắt tay với anh ta à?”
“Không có biện pháp,” Dư Thanh than nhẹ một tiếng, “Ai bảo người ta là con trai của tổng giám đốc giải trí Thiên Hành chứ?”
Lăn lộn trong vòng tròn mấy năm, cô không còn là cô nữ sinh nhỏ vô tri ngây thơ nữa, cầm mic run rẩy, đáng mừng là, thời gian và sự chín chắn không làm cô trở nên quá lõi đời, khéo đưa đẩy, vẫn có thể giữ bản tâm như lúc đầu.
Mai Nhiễm nhớ ra cái gì, im lặng trong chốc lát sau đó khẽ hỏi, “Thanh Thanh, lúc cậu bắt tay với anh ta…… cậu có cảm giác gì kỳ lạ không?”
“Có thể có cảm giác gì?” Dư Thanh nói, “Tớ cảm thấy giống như nắm một cái móng heo.”
Trong đầu Mai Nhiễm tức khắc hiện lên hình tượng một người đàn ông ục ịch, thịt chen chúc không còn chỗ nhét, cô thành công nghẹn họng.
Cũng đúng, đối tượng khác biệt, không thể so sánh như vậy.
Từ trước đến nay, cô và Dư Thanh không có gì giấu nhau, vì thế cô không định gạt cậu ấy, “Gần đây mình tiếp xúc với một người bệnh, thời điểm mát xa cho anh ấy, giống như mình có một cảm giác rất kỳ lạ…… tựa như toàn thân bị điện giật, tim đập không khống chế được, thậm chí không dám nhìn vào mắt anh ấy.”
“Trời ạ!” Dư Thanh sợ hãi kêu, “Cậu có chuyện gì vậy?”
“Nói mau, nói mau!”
Mai Nhiễm bị phản ứng quá kích của cậu ấy làm cho bất ngờ, mê man hỏi, “Nói cái gì?”
“Đương nhiên là về người đàn ông làm cho cậu bị điện
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gan-ket-ben-em/271432/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.