“Đương nhiên có thể.” Thiên Thiên không chút do dự nói. Cô vẫn luôn cảm thấy với giao tình của mình với Trường Kiếm Tận Thiên hiện giờ, kêu đầy đủ cả “tên họ” thì quá khách khí, “Vậy em cũng gọi anh là Tận Thiên nha.”
Trường Kiếm Tận Thiên: “Được.”
Hai người dường như thân nhau hơn.
Thiên Thiên cười nói: “Tận Thiên, gần đây anh có liên lạc với Tiêu Dao không, có vẻ như rất lâu rồi không thấy anh ấy.”
Trường Kiếm Tận Thiên trả lời mập mờ không rõ: “À, thật không?”
“Không biết anh ấy thế nào rồi, em thấy hơi lo cho anh ấy.” Thiên Thiên nhíu mày.
Trường kiếm Tận Thiên hỏi nửa thật nửa đùa: “Em quan tâm nó vậy à?”
Thiên Thiên thành thật nói: “Thì bạn bè mà, trước giờ anh ấy chưa từng mất tích lâu như vậy.”
“Nếu có một ngày anh cũng đột nhiên mất tích một thời gian, em có lo lắng cho anh như vậy không?” Trường Kiếm Tận Thiên đột ngột lên tiếng. (Viv: mùi gì chua chua vậy ss, Pil: à… mùi dấm ý cưng hết chuyện đi ăn dấm với TD )
Thiên Thiên cảm thấy tim đập loạn nhịp một chút, cô chưa từng nghĩ qua việc này, cô chỉ biết đêm nay đã muộn mà vẫn không thấy anh, cô mất hồn mất vía cả đêm. “Có.” Cô thẳng thắn thành khẩn nói: “Hai người đều là bạn của em.”
Trường Kiếm Tận Thiên thản nhiên nói: “Anh cho rằng sẽ khác nhau.”
Trong lòng cô phảng phất có làn sóng gợn nhẹ, ngốc nghếch như cô cũng có thể nghe hiểu được hàm ý trong lời này. (kinh dị thật =’= ảo mà cứ như thật ý…
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gap-anh-la-su-bat-ngo-tuyet-voi-nhat/1329942/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.