Thiên Thiên đột nhiên dừng lại.
Thẩm Hạo nghe không thấy bước chân phía sau nên xoay người.
Thiên Thiên đang ngóng cổ giương mắt nhìn một chỗ ngẩn người.
Thẩm Hạo hỏi: “Có cái gì mà nhìn đến vậy?” quay đầu theo hướng nhìn của cô, đó là hai gã diện mạo thô tục đang ôm ấp rúc vào nhau. “Cái này thì có gì xem.” Anh nhíu mày.
“Là gay a.” nói xong Thiên Thiên không hiểu tự dưng hưng phấn, lúc cô nhàn rỗi ngoài việc chơi game còn thích đọc tiểu thuyết đam mỹ trên mạng, đã ngược thân lại ngược tâm là tốt nhất. (hic hic, hahaha, bà này…)
Thẩm Hạo bất mãn nói: “Em gặp qua gay xấu như vậy bao giờ chưa?”
Mưu sát a!
Thiên Thiên ngớ ra khoảng vài phút, đột nhiên cười khanh khách, “Chưa, thật sự chưa gặp qua.”
Thẩm Hạo cũng cười.
Tình cảnh lúc này thật quái dị, một cô nàng đi chân trần, trên tay cầm giày, hai mắt sáng lên, nét mặt tỏa sáng, tiếng cười vang tận trời. bên cạnh là anh chàng anh tuấn văn nhã, mặc âu phục, lại cùng cô gái kia cùng nhau ngẩn người cười như điên.
Người qua đường thỉnh thoảng quay đầu nhìn vài lần, nhao nhao nói: “Có phải là bệnh nhân tâm thần vừa trốn viện? Có cần gọi cấp cứu không?” (đẹp thế mà ở bv kia thì thật là uổng phí à :
Thiên Thiên và Thẩm Hạo nhìn nhau, đồng thời cười lên: “Chạy mau.”
Chạy một đoạn tới thở hồng hộc, hai chân mỏi nhử.
Thẩm Hạo còn chịu được nhưng Thiên Thiên đã ôm cột thở hổn hển.
Cô nói không ra hơi: “Lúc còn đi học thi chạy toàn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gap-anh-la-su-bat-ngo-tuyet-voi-nhat/1329945/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.