Thiên Thiên có chút hốt hoảng, Thẩm Hạo trong lòng cũng không vui, anh lườm cô liếc mắt một cái, “Muốn đi đâu ăn cơm?”
“Hôm nay cũng là sinh nhật của anh, không cần nhường tôi chọn.” Thiên Thiên hơi nghiêm mặt, nhướng cao lông mày.
“Vậy anh quyết định.” Thẩm Hạo sớm đã đoán trước cô sẽ nói như vậy, lơ đểnh cười cười.
Thiên Thiên đáp rõ ràng: “Được.” chuyển đầu nhìn ngoài cửa sổ, thần sắc hình như có chút không tự nhiên.
Thẩm Hạo thu lại ý cười, trong lòng cảm xúc phức tạp, dường như trù từ một chút, cái gì cũng không nói, lái xe với tốc độ cao.
Cảnh ngoài xe rực rỡ ánh đèn rất đẹp, phút chốc những dải sáng nối tiếp chuyển thành cảnh thiên nhiên của vùng ngoại thành, Thiên Thiên hít hít cái mũi, cẩn thận dè dặt hỏi: “Đang đi đâu vậy?”
Thẩm Hạo cười như không cười, “Nói chuyện rồi hả? Sợ anh đem bán em à?”
Thiên Thiên cười nhỏ, sau đó lại ngậm miệng.
Khoảng nửa tiếng sau, Thẩm Hạo chạy xe đến một bãi đỗ, khóa xe rồi nói: “Chỗ đó không thể đậu xe, chúng ta đi bộ, cũng không xa.”
Thiên Thiên không ý kiến.
Thẩm Hạo thật sự không bịa chuyện, thời gian đi đến quán ăn không đến 5′.
Thiên Thiên ngửa đầu nhìn tên cửa tiệm, thuận miệng thốt: ” ‘Thẩm Thị Tịnh Canh’? Nhà anh mở?”
Thẩm Hạo không trả lời, lại cười rất cổ quái.
Quán không lớn, chỉ có năm, sáu cái bàn, đã ngồi đầy người.
Thẩm Hạo dẫn đầu đi vào trong, Thiên Thiên nhỏ giọng nói: “Không còn chỗ, đi quán khác đi.”
“Đi theo anh,” Thẩm Hạo nghênh ngang dẫn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gap-anh-la-su-bat-ngo-tuyet-voi-nhat/1329995/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.