Không biết là đã qua bao lâu, Thiên Thiên đột nhiên phát hiện dưới ánh đèn hiện lên một bóng đen đứng sau cô. Dọa cô đến sợ run người, phản ứng trong chớp mắt, chân cô đá ra một cước, chỉ nghe thấy một tiếng hét thảm, âm thanh hình như rất quen tai a, Thiên Thiên cúi người nhìn thấy khuôn mặt đau khổ của Thẩm Hạo, anh đang ôm chân phải nhảy lò cò, “Này, cô độc ác quá đó.” (hắc hắc… khổ thân )
Thiên Thiên vô thanh vô thức cười, “Ai kêu anh lén lút trốn sau lưng người khác.”
“Cái gì lén lút, tôi đã ở sau cô rất lâu rồi, tại cô không để ý thôi.”
“Vậy anh tìm tôi có việc gì không?”
“Tôi có gọi cho Diệp Tử, bà ấy nói văn kiện giao cho cô rồi.”
“À, thì ra là vậy.”
“Vậy cô cho rằng còn có gì nữa?” Thẩm Hạo cười ha ha hỏi lại.
Thiên Thiên không nói, cũng không thể nói với anh cô nghĩ anh tính đánh lén mình, cô với tay phải lấy xấp văn kiện, đưa tới, “Nè, đều ở chỗ này.”
Lông mi anh giật giật, “Thiên Thiên, mấy giờ rồi mà cô còn chưa về nhà.”
Thiên thiên vô ý liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, bất tri bất giác thế mà đã hơn 9h, ngay sau đó bụng cô cũng không khách khí kêu lên, “Coaooo” một tiếng.
Thẩm Hạo làm như không nghe thấy, mà chỉ nhìn màn hình máy tính hỏi, “Phần báo giá này còn chưa xong?”
Thiên Thiên cúi đầu đến nỗi sắp thấp hơn cái mặt bàn, “Sẽ…xong liền.”
“Diêu Thiên Thiên, cô đừng nghĩ muốn tăng ca đến 10h để công ty trả tiền
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gap-anh-la-su-bat-ngo-tuyet-voi-nhat/1330028/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.