Từ nhỏ, Tiểu Mai đã thường xuyên bị mẹ mắng, một trong những lý do quan trọng nhất là vì: đồ của cô, không ai được chạm vào.
Khi cô mới hai tuổi thì em trai vừa chào đời, có người đến trêu chọc cô, nói: Sau này mẹ có em trai rồi, không cần cháu nữa thì sao.
Lúc ấy Tiểu Mai chỉ mới hai tuổi, cô siết chặt nắm tay, lao vào giành mẹ với em trai. Kết quả, cô bị mẹ đánh cho một trận, khóc ầm lăn lộn dưới đất làm mọi người xung quanh cười ầm lên.
Sau này khi đi học, cô phát hiện ra mình rất thông minh, thành tích lại tốt, nên vô cùng kiêu hãnh. Em trai cô không làm được bài tập về nhà nên muốn chép bài của cô.
Trong lúc giằng co với em trai, Tiểu Mai có thể xé nát quyển bài tập mà thằng nhóc khó khăn lắm mới chép xong.
“Đồ của tôi, đặc biệt là những thứ tôi học được, đối với tôi thì nó chỉ có thể là của tôi, không ai có thể cướp đi.” Trong phòng thẩm vấn, người phụ nữ chậm rãi kể lại.
Trong ký ức của cô, cô ngồi bên cạnh Lý Gia Minh. Cô nhìn cậu ta viết chữ nào cũng sai nên hơi mất kiên nhẫn: “Chữ ‘số’ trong từ “con số” là kết cấu trái phải, không phải trên dưới!”
Lý Gia Minh “ồ” một tiếng ra vẻ rất nghe lời, nhưng lại viết sai thêm lần nữa, vẫn viết theo kiểu kết cấu trên dưới.
Tiểu Mai giật lấy bút: “Nhìn tớ viết này.”
Cô viết một lần.
“Giờ cậu viết lại đi.”
Lại viết theo kết cấu trên dưới. Cậu ta viết xong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gap-co-ay-thanh-nam-hoa-khai/2622441/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.