- Mọi thứ ổn cả chứ? - Lauren đứng ở cuối giường hỏi. - Tôi ngồi xuống cái ghế này thì có làm phiền gì anh không? - Cô nói thêm bằng một giọng hơi đanh lại.
- Không phiền tí nào hết.- Arthur vừa nói vừa nhỏm dậy.
- Thế nếu tôi ngồi lại 15 ngày thì cũng không phiền gì anh chứ?
Arthur nhìn cô sững sờ.
- Tôi đưa anh bạn Paul của anh về bằng taxi và chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện ngắn gọn...
- Thế à? Cậu ta đã nói gì với cô vậy?
- Nói gần hết!
Arthur nhìn xuống.
- Tôi rất tiếc!
- Tiếc vì cái gì? Vì đã cứu sống tôi hay đã làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra? Khi tôi khám bệnh cho anh lần đầu tiên, anh đã nhận ra tôi rồi, phải không? Bởi vì, anh nói cho tôi yên tâm đi, chắc không phải tuần nào anh cũng đi bắt cóc phụ nữ để đến nỗi không nhớ nổi mặt tôi nữa chứ?
- Tôi chưa bao giờ quên cô cả.
Lauren khoanh tay lại.
- Bây giờ, anh phải kể cho tôi nghe xem tại sao anh lại làm tất cả những việc đó.
- Để người ta không tháo máy khỏi người cô!
- Cái đó thì tôi đã biết rồi, nhưng phần còn lai thì bạn anh không chịu nói cho tôi biết!
- Phần còn lại nào?
- Tại sao lại là tôi? Tại sao anh lại liều mình như vậy vì một người không quen biết?
- Cô cũng đã làm như vậy cho tôi mà, đúng không?
- Nhưng anh là bệnh nhân của tôi, giời ạ! Tôi là ai đối với anh?
Arthur
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gap-lai/1266813/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.