Anh đợi cô dưới chân chiếc cầu lớn, ngồi trên một bức tường gạch thấp. Ở nơi này, những con sóng từ đại dương đối chọi với những con sóng của vịnh, trong một cuộc chiến kéo dài từ thưở xa xưa.
- Tôi đã để anh phải đợi à? - cô xin lỗi.
- Kali đâu?
- Tôi hoàn toàn không biết, mẹ tôi không có ở nhà. Anh biết tên con chó của tôi à?
- Đi thôi, ta đi dạo ở phía bên kia cầu nhé, tôi muốn ngắm biển.- Arthur nói.
Họ trèo lên một quả đồi và đi xuống sườn đồi bên kia. Ở phía dưới bãi biển trải dài hàng kilomet.
Họ bước dọc theo mép nước.
- Anh thật khác- Lauren nói.
- Khác ai?
- Không riêng ai cả.
- Thế thì cũng chẳng có gì là khó.
- Đừng ngốc nghếch như vậy.
- Có điều gì ở tôi khiến cô không thoải mái?
- Không, chẳng có gì khiến tôi không thoải mái cả, anh có vẻ luôn luôn thanh thản thế thôi.
- Đó là một nhược điểm à?
- Không, nhưng điều đó rất đáng ngại, dường như chẳng có gì có thể gây phiền toái cho anh được.
- Tôi thích tìm kiếm giải pháp, cái đó là ảnh hưởng của gia đình, mẹ tôi cũng giống như tôi.
- Anh có cảm thấy thiếu vắng bố mẹ anh không?
- Tôi không có mấy thời gian để biết bố tôi. Mẹ tôi có cách nhìn đời nhất định khác lạ, như cô nói.
Arthur quỳ xuống, vun cát.
- Có một hôm - anh nói - tôi nhặt được trong vườn đồng tiền một đola , tôi nghĩ là mình giàu lắm. Tôi chạy ra với
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gap-lai/1266817/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.