Quán bar gần như vắng ngắt. Ở góc phòng, một nhạc công piano đang chơi một giai điệu của Duke. Onega đẩy cái ly rỗng của mình ra và yêu cầu người phục vụ rót thêm cho cô một ly Dry Martini.
- Hãy còn hơi sớm để uống đến ly thứ 3 nhỉ,! - người bồi bàn hỏi khi rót đồ uống cho cô.
- Anh có giờ giấc nào dành cho các nỗi khổ không?
- Các khách hàng của tôi thường hay đến trút buồn phiền vào lúc cuối ngày.
- Nhưng tôi là người Ukcraina. - Onega nói và nâng cốc - và chúng tôi có thói quen coi trọng sự hoài cổ mà không một người phương tây nào có thể sánh được. Cần phải có một thứ tài năng cho cái tâm hồn mà các anh không có!
Onega rời quầy bar đến ngồi chống khuỷu tay vào cây đàn piano, nơi nhạc công đang bắt đầu một bài hát của Nar King Cole. Cô nâng ly rượu lên và nốc cạn. Nhạc công piano ra hiệu cho bồi bàn rót thêm cho cô, và chơi lại đoạn điệp khúc. Thời gian trôi qua, quán đông dần. Đêm đã buông xuống khi Paul bước vào quán. Anh đến gần Onega, làm ra vẻ không biết là cô đã say.
- Có một con vật ăn năn cụp đuôi đi đến - cô nói.
- Anh cứ tưởng là dân Đông Âu uống rượu khá hơn chứ.
- Anh đã thường xuyên nhầm về em rồi, vậy nhầm thêm một tý hay bớt thêm một tý thì có khác gì đâu.
- Anh tìm em khắp nơi - anh nói tiếp và giữ vai cô khi người cô lảo đảo trên ghế.
- Và anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gap-lai/1266821/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.