Arthur tỉnh dậy vào khoảng giữa trưa. Mặt trời đứng bóng ấm áp toả vào qua cửa sổ phòng khách. Anh tự làm cho mình một bữa sáng qua loa rồi gọi vào máy điện thoại di động của Paul.
- Chào Baloo , - bạn anh nhấc máy nói - tớ thấy là cậu đã ngủ hết một vòng đồng hồ rồi đấy.
Paul rủ anh đi ăn trưa, nhưng Arthur đã có một dự định khác trong đầu.
- Tóm lại, - Paul bảo - tớ được chọn giữa việc để cậu đi bộ đến Carmel và việc chở cậu đến đó à ?
- Không phải thế ! Tớ muốn rẽ qua xưởng của ông bố dượng cậu để lấy lại chiếc xe Ford rồi bọn mình cùng đi đến đó luôn.
- Ôtô của cậu đã không chạy từ đời nảo đời nào rồi, cậu muốn ngày nghỉ cuối tuần phải ở trên đường cao tốc để đợi xe cứu trợ đến kéo đi hay sao ?
Nhưng Arthur nhắc bạn nhớ rằng chiếc ôtô này đã từng có những giấc ngủ dài hơn, thêm nữa, anh biết là bố dượng Paul vốn rất say mê xe cổ, thể nào ông ấy cũng đã sửa sang lại cái xe này rồi.
- Cái xe Ford cũ kỹ đời 60 của tớ còn khoẻ mạnh hơn cái mui trần thời tiền sử của cậu đấy.
Paul nhìn đồng hồ, anh còn vài phút để gọi điện thoại đến xưởng sửa chữa. Trừ phi có điều gì phản đối, Arthur cứ việc đến thẳng chỗ đó gặp anh.
Ba giờ chiều, hai người bạn gặp nhau trước cửa xưởng, Paul tra chìa khoá vào ổ vặn rồi đi vào xưởng. Giữa những chiếc xe cảnh sát đang sửa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gap-lai/1266870/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.