Edit: OnlyU
Đến nửa đêm, trên đường không còn một bóng người, Giang Thiếu Bạch bắt đầu vận dụng thuật truy tung ngàn dặm, sợi lông trắng tự động bay về phía trước.
Diệp Đình Vân và Giang Thiếu Bạch tìm được một nhà cổ được bảo vệ, hắn tìm được một lối đi trong một căn phòng bỏ hoang, Giang Thiếu Bạch lập tức thả linh lực ra thăm dò, phát hiện phía dưới là một tầng hầm, bị đào bốn phương thông suốt, dường như cất giấu không ít thứ.
Thì ra là một yêu quái thích thu gom cất giữ!
Giang Thiếu Bạch dùng khói hun yêu quái bên trong ra.
Yêu quái bị khói hun một lúc liền xông ra ngoài, thoạt nhìn lông xù, hai mắt to có thần, có vẻ hơi ngốc manh nữa.
Thì ra đây là một con chuột *tầm bảo, trông nó khá giống hamster, trong cơ thể có một cái không gian, có thể trữ được rất nhiều thứ.
*tìm kiếm báu vật/ đồ quý.
Chuột tầm bảo có thể phóng không gian ra ngoài, đạt tới hiệu quả cách không thu vật, có thể nói là một bộ tộc may mắn.
“Đáng yêu quá!” Diệp Đình Vân nhìn con chuột trong tay Giang Thiếu Bạch, khen ngợi nói.
Hắn thầm liếc một cái, đáng yêu? Đáng yêu chỗ nào? Con chuột này to như con mèo, nặng muốn chết, vừa nhìn liền biết nó là một cái thùng cơm.
Chuột thì nên nhỏ như chuột thôi, to lớn như vậy, người khác mà thấy lại tưởng khủng hoảng sinh hóa ập đến.
“Đình Vân, cậu có nhìn lầm không vậy, con này béo ú, đáng yêu chỗ nào chứ?” Hơn nữa nó còn ăn trộm nhiều như vậy.
Nó cất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ghi-chep-xuong-nui-cua-than-con/1983806/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.