Edit: OnlyU
Nhà họ Trần.
Trần Bân nóng nảy hỏi: “Bên Mộ gia vẫn không muốn bán gốc linh dược kia?”
Trần Kỳ buồn bực nói: “Vẫn chưa muốn bán, em tìm người nói chuyện với chúng nhiều lần, chúng cắn chết không chịu nhả.”
“Anh Bân, mấy tên nhà họ Mộ thật quá đáng! Thuật luyện đan của anh còn thiếu một bước là có thể thăng cấp, chúng ta thành tâm muốn mua dược liệu từ bọn chúng mà chúng còn không muốn bán. Hai bên hợp tác đã lâu, thuật luyện đan của anh thăng cấp thì chúng cũng được lợi đó thôi.”
“Anh họ, em nghĩ anh không cần sốt ruột, cứ làm lơ bọn chúng, sớm muộn gì chúng cũng nhả ra.” Trần Kỳ nghiêng đầu, vẻ mặt chắc ăn nói.
“Hình như nhà họ Mộ không tính mua đan dược của chúng ta nữa.” Trần Bân nói.
Trần Kỳ không vui đáp: “Anh họ, anh còn chưa rõ đám họ Mộ kia sao? Cắt ngang nguồn cung cấp đan dược, không đến vài ngày là cả đám sẽ nằm ngang, chúng chỉ được cái mạnh miệng thôi, không kiên trì được lâu đâu.”
Trần Linh ngồi trên ghế liếc nhìn Trần Kỳ một cái, lành lạnh nói: “Sự tình không đơn giản như vậy, có vẻ Mộ gia đã tìm được nguồn cung mới.”
“Đào đâu ra nguồn cung, nào có dễ dàng như vậy?”
Tuy Trần Kỳ nói rất mạnh miệng, nhưng Trần Linh vẫn rất lo lắng, có cảm giác thịt béo đã đến miệng nhưng lại bay mất. Vì gốc linh dược kia mà quan hệ giữa hai nhà căng thẳng đã lâu, Trần Bân luôn chờ bên kia xuống nước thỏa hiệp.
Tai mắt mà hắn an bài báo cáo,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ghi-chep-xuong-nui-cua-than-con/1983851/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.