Edit: OnlyU
Ban đêm, sơn cốc khá yên tĩnh.
Ngao Dạ nằm bên cạnh Lạc Kỳ, giương mắt nhìn anh.
Lạc Kỳ thấy nét mặt sầu não của y như vậy bèn cười hỏi: “Muốn uống rượu hả?”
Y lắc đầu, rầu rĩ nói: “Không phải, đâu phải lúc nào ta cũng muốn uống rượu.”
“Vậy ngươi làm sao đó?”
Ngao Dạ chợt hỏi: “Ngươi… có buồn không?”
Lạc Kỳ quay đầu qua, khó hiểu hỏi y: “Sao ta lại buồn?”
Ngao Dạ ngập ngừng nói: “Vì chỉ còn ngươi là Tiên Tôn.”
Anh cười khổ: “Không có.”
Trong số bốn người, chỉ có mình Lạc Kỳ là tu vi Tiên Tôn. Nếu không so sánh với Ngao Dạ hay em trai thì anh miễn cưỡng được coi là thiên tài, thế nhưng… Mọi chuyện không nên so sánh, không so sánh không đau thương.
Ngao Dạ nói tiếp: “Yên tâm đi, sớm muộn gì ngươi cũng lên Tiên Hoàng thôi.”
“Tu vi của ta bây giờ cũng đủ dùng rồi.”
Trở thành Tiên Hoàng nào dễ như vậy? Nếu không phải Ngao Dạ có huyết mạch Tổ long giúp y dễ dàng lên Tiên Hoàng thì năm xưa Long tộc đã không coi trọng y như vậy. Tiến cấp Tiên Hoàng vốn không phải là chuyện đơn giản, nhưng cố tình những người bên cạnh anh lại lần lượt tiến giai.
“Yên tâm đi, chờ ta tiến giai hậu kỳ Tiên Hoàng, ngươi sẽ tự động lên Tiên Hoàng.” Ngao Dạ nói tiếp.
Lạc Kỳ hơi đỏ mặt: “Vậy ngươi phải cố gắng.”
Giữa hai người có khế ước đạo lữ, khi song tu, người có tu vi thấp sẽ được lợi hơn. Nếu Ngao Dạ lên hậu kỳ Tiên Hoàng, đến lúc đó bình cảnh Tiên Hoàng của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ghi-chep-xuong-nui-cua-than-con/1984168/chuong-473.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.