Edit + Beta: Jojo Nguyen
Trên thực tế, Linh Giang cũng chỉ đáng khinh đối với mỗi Ân Thành Lan, mà còn là ở trong lòng, chờ tới khi gặp Quý Ngọc Sơn, y lại trở thành thế ngoại cao điểu lãnh đạm quạnh quẽ kia.
Nghiêm Sở ở trong phòng ngủ, Quý Ngọc Sơn ở trong thư phòng vung bút vẽ vời, nghe thấy tiếng vỗ cánh liều mạng ngoài cửa sổ truyền đến, hắn dừng bút, đẩy cửa sổ mở một khe hở nhỏ, một con tiểu hoàng điểu chắp cánh nhỏ sau lưng, chậm rãi độ bước tiến vào.
"Ai." Quý Ngọc Sơn còn chưa kịp nhắc nhở, Linh Giang đã nghênh ngang bước qua bức tranh sơn thủy hắn vừa vẽ, chút mực trên giấy còn chưa khô ráo dính vào dưới vuốt y, sau đó ịn xuống vài cái dấu hình chân chim lên chỗ trống.
Quý Ngọc Sơn nghiêng đầu qua xem, phát hiện mấy cái dấu chân kia chỉ vừa vặn rơi xuống gốc tùng già giữa bức họa, nhờ thế, gốc tùng già lại giống như một nhành mai bất chấp vươn mình trải dài giữa núi rừng, ý cảnh cũng hoàn toàn biến đổi theo, bớt đi lạnh lùng kiêu ngạo, thêm nhiều thanh nhã xinh đẹp.
"Hảo vuốt pháp, thực sự vẽ tốt quá!" Quý Ngọc Sơn hô lên tán thưởng.
Linh Giang nhấc móng vuốt lên nhìn nhìn chút mực bị dính phải, cau mày, lau vết mực lên ống tay áo rủ trên mặt bàn của Quý Ngọc Sơn.
"..."
Sau khi lau sạch sẽ xong, Linh Giang đặt mông ngồi lên bức họa, đi thẳng vào vấn đề: "Sông Qua ở nơi nào?"
Quý Ngọc Sơn không hề thấy bất ngờ khi Linh Giang lại biết được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gia-chinh-la-loai-chim-nhu-vay/1600951/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.