Edit + Beta: Jojo Nguyen
Chưa tới hai ngày, Linh Giang lại nghe thấy tiếng ưng gào phẫn nộ của Hải Đông Thanh truyền đến từ cánh rừng dưới ngọn núi, Vạn Hải phong so với mặt biển quá cao, thời điểm đứng từ trên vách đá vạn trượng trông xuống, chỉ có thể nhìn thấy mây loãng mỏng manh cùng rừng xanh bị sương mù bao phủ như một tấm màn che mông lung.
Thế nhưng mặc dù không nhìn thấy nơi đó, Linh Giang cũng vẫn như ngửi thấy một cỗ mùi vị nóng bức ngột ngạt của lá thối, y theo bản năng giật mình, trong lòng đồng tình với Hải Đông Thanh một hơi, sau đó nhanh chóng nghĩ, Ân Thành Lan đến cùng là muốn làm cái gì?
Nghẹn hai ngày, Linh Giang rốt cuộc không nhịn nổi nữa, vào một ngày sau khi luyện bay kết thúc, ngậm cái bát gỗ nhỏ của mình bay đến trước mặt Ân Thành Lan, vẫy vẫy cánh, muốn hắn rót cho mình một bát trà, vẻ mặt "Ta có lời muốn nói" nghiêm túc ngồi xuống.
Ân Thành Lan đối với điệu bộ nhân mô điểu dạng này của nó thực sự không dám khen tặng, cúi đầu nhấp một ngụm trà, từ trong hương trà nhàn nhạt nâng mắt lên, ra hiệu có chuyện mau nói, có rắm mau thả, thả xong mau đi rèn luyện.
Hắn phát hiện mình ở cùng con chim này càng lâu, càng dễ bị xù lông.
Linh Giang không nhanh không chậm mổ một hớp trà, phát hiện mình phẩm không ra, đành ngẩng đầu lên hỏi: "Có rượu không?"
Ân Thành Lan suýt chút nữa không nhịn được liền đem nó ném ra ngoài cửa sổ.
Linh Giang nói:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gia-chinh-la-loai-chim-nhu-vay/1600991/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.