- Tát đô lạt cú pháp thụ cô lỗ...
Đứa nhỏ trừng mắt, có điếm thở phì phỉ, cũng có chút sợ hãi, trong đôi mắt to đen như hắc bảo thạch tràn ngập căng thẳng, đối diện với Diệp Phàm.
Diệp Phàm vẻ mặt trịnh trọng, ánh mắt sáng lạn, nhìn chằm chằm Tiên Thai, chuẩn bị thăm dò thức hải của nó. Trên trán đứa nhỏ sáng lóng lánh, trắng nõn như là một khối ngọc thạch tạo thành.
Đứa nhỏ càng thêm bất an, vung tay múa chân muốn giãy thoát ra tiên nguyên, bỏ trốn mất dạng. Nhưng không làm gì được, tiên nguyên không phải là vật phàm thường, muốn phá vỡ đều rất khó. Hơn nữa bị Diệp Phàm cố định trong tay, hoàn toàn khó có thể xuất hiện một tia rạn nứt.
"Ông" một tiếng, xương trán Diệp Phàm phát ra hào quang hừng hực, bắn ra một đạo chủ thần thức giống như một viên sao chổi quét ngang qua không trung, chùm tia sáng chiếu xạ vào trong tiên nguyên chìm sâu vào trong Tiên Thai đứa nhỏ.
Phải dò tra cho rõ ràng, lai lịch của đứa nhỏ này quá mức quỷ dị, khiến hắn bất an!
Trong thức hải mờ mịt như một mảng đại dương mênh mông, rộng lớn khôn cùng, và lại trong suốt đẹp mắt, phi thường tường hòa. Mà ở trong trung tâm thức hải này, có một tòa đài cao lấp trong không trung, phát ra hào quang rực rỡ chiếu sáng vạn trượng, nguy nga kinh người.
Đây là Tiên Thai của đứa nhỏ, rực rỡ mà hừng hực, giống như thần ngọc mài giũa mà thành, tràn ngập khí tức thần thánh. Khi tới đây sẽ khiến người ta ngạc nhiên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gia-thien/1830719/chuong-1603.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.