Cô đang gào thét, gào thét rất to, cứ như thể không có ai nghe được tiếng cô thét. Lại là một cơn ác mộng... ai đó đã bóp cổ cô... ép hơi thở ra khỏi người cô... còn cô thì chẳng thể làm gì để ngăn nó lại cả... cô bị nghẹt thở... bị dìm xuống... và sau đó... chống lại cái sức mạnh đang dìm cô xuống, cô vùng vẫy, cố gắng tỉnh dậy, buộc mình phải ra khỏi cơn ác mộng... cô phải mở mắt... cô phải nhìn... cô nhìn. Cô thấy hai người đang nhìn cô. Bố và bà mẹ kế. Bố cô mặc một chiếc áo khoác ngoài bằng vải flanel bên ngoài bộ pyjama, còn bà mẹ kế của cô thì khoác một cái áo choàng tắm bên ngoài bộ đồ ngủ.
- Bliss, con yêu, con ổn chứ? - Bố cô hỏi. Ông vừa về nhà sau một tuần ở quận Colombia.
- Con bị ác mộng - Bliss nói, ngồi thẳng dậy và quẳng cái chăn sang bên cạnh. Cô đưa một tay lên trán, cảm thấy sức nóng tỏa ra từ da cô. Cô đang cháy, đang sốt.
- Cái khác à? - Bà mẹ kế hỏi cô.
- Vẫn thứ tồi tệ đó.
- Tất cả đều do nó cả, Bliss à. Chẳng có gì phải lo lắng đâu con - Bố cô vui vẻ nói - Ta nhớ khi ta ở tuổi của con, ta cũng từng có những giấc mơ khủng khiếp. Cũng bị ngất... khi ta mười lăm tuổi, nhiều lần ta tỉnh dậy tại một nơi mà ta không biết làm thế nào mình tới được đó, và cũng chẳng biết chuyện gì đã xảy ra - Ông nhún vai - Một phần của sự biến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gia-toc-ma-ca-rong-1-mau-xanh/507792/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.