Cho dù có chút quan hệ huyết thống thì sao chứ? Trương gia xuất binh đánh Thanh Châu không phải vì họ Trương giữa đường thấy lẽ bất bình chẳng tha, chẳng qua cũng chỉ muốn tranh giành Thanh Châu mà thôi.
Thần Niên suy nghĩ một phen đã vỡ lẽ, nhìn Thôi Tập, hỏi: “Cậu tính thế nào?”.
Thôi Tập lặng đi một lát, đáp: “Trước kia đích thực có ý nghĩ muốn cậy nhờ Trương gia, cũng tiện báo thù cho người thân. Giờ xem ra, tìm đến đó cho dù không bị coi là giả mạo mà bị giết chết thì cũng trở thành con rối trong tay họ. Huống hồ còn cả Mậu Nhi, rơi vào tay họ không biết sẽ bị dùng vào mục đích gì nữa”.
Thần Niên không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng đó chờ sự lựa chọn của Thôi Tập.
Chẳng biết bao lâu sau, Thôi Tập mới giương mắt nhìn Thần Niên, mặt mày kiên nghị nó: “Đại đương gia, tôi muốn ở lại trong trại. Nếu ba trăm năm trước có một Thanh Phong trại thì hiện tại cũng có thể có một Ngưu Đầu trại. Đường công đã có thể dẫn binh ra Thái Hành thì Dương Tập tôi cũng có thể”.
Thần Niên nghe vậy ngó cậu một hồi lâu, cuối cùng cười mà rằng: “Có hai chỗ cần sửa, thứ nhất, cậu là Thôi Tập, không phải Dương Tập. Thứ hai, tên Ngưu Đầu trại phải đổi gấp, sau này hô lên mất mặt lắm”.
Thôi Tập ngẩn ra rồi cũng cười đáp: “Thôi Tập đi tìm người thương lượng, đổi cho trại của chúng ta một cái tên uy võ hùng tráng”.
Tuổi cậu còn nhỏ, làm việc khó tránh có phần xúc động, lập
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giang-bac-nu-phi/1761135/quyen-3-chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.