- Một cái hố. - Trầm Linh thở dài, tiểu công chúa thật quật cường, ngay cả cô cũng đành chịu.
- Là hố gì? - Trầm Liên tiến lên một bước, nhìn chằm chằm ánh mắt của Trầm Linh, giống như là muốn xuyên thấu.
- Em đi theo tôi. - Trầm Linh xoay người đi về phía trước, quay đầu lại nói: "Chắc đến rồi."
Theo đuôi Trầm Linh đi thêm một lúc, Trầm Liên thấy một tấm bia đá ngã trên mặt đất. Dài chừng sáu thước, rộng ít nhất hai thước rưỡi.
- Đây là? - Trầm Liên nghi ngờ nhìn chằm chằm tấm bia đá.
Trầm Linh đi lên trước, túm lá cỏ khô trên đất, lau rêu xanh và bùn đất trên tấm bia đá, Trầm Liên cũng từ từ thấy rõ chữ khắc trên đó chi chít. Có rất nhiều chỗ đã hư hại, thấy không rõ lắm, Trầm Liên miễn cưỡng chỉ có thể thấy rõ một phần.
Theo quan sát: "Chiếu chỉ ngày 24 tháng 9 năm nhuận đời vua Ung Hi:... Quế Quảng Chư Châu... gϊếŧ người tế quỷ, bệnh không cần thuốc... "Bác Dị Chí"... Dân gian lấy thiếu nữ tế Độc Long trong giếng, nhà Hán tới, gϊếŧ 3700 người..."
Chữ viết giữa tảng đá lớn đều bị mài mòn rồi, nhưng Trầm Liên học khoa Văn học, mấy câu nói đó không làm khó được nàng.
Ung Hi là niên hiệu của Tống Thái Tông, là năm thứ hai thời Tống Thái Tông cai trị, là thời Quảng Tây Quảng Đông thích gϊếŧ người tế quỷ, ngã bệnh không tìm thấy thuốc... "Bác Dị Chí" là văn hiến của thời nhà Đường, Trầm Liên suy đoán văn tự phía sau đều ghi lại trên quyển văn hiến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giang-dau/769168/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.