- Cậu đói không? Mình mua cho cậu chút đồ ăn.
- Không cần, trong túc xá cũng không thiếu đồ ăn, là đồ ăn vặt chuẩn bị cho Linh. - Trầm Liên đưa tay ngăn cản Kỷ Thư đứng dậy.
- Trầm Linh thích ăn đồ ăn vặt?
- Ha ha, không có, cơ mà Linh luôn không ăn đúng giờ, nhà trường chỉ cung cấp chút cơm, cho nên mua thật nhiều, nếu chị ấy về trễ, có thể ăn một chút.
- Chà, cậu chăm cho chị ấy thật kỹ. - Kỷ Thư xúc động lên tiếng.
- Khả năng của mình chỉ có thể làm những điều như vậy. - Giọng Trầm Liên có vẻ thất lạc.
- Tiểu công chúa, cậu biết không? - Kỷ Thư nâng cằm nhìn Trầm Liên.
- Ừ?
- Thật ra hồi trước mình biết sự tồn tại của cậu, hơn nữa khi đó, trọng lượng của cậu trong lòng Trầm Linh cũng khác nhỉ.
- Vì sao nói như vậy? - Trầm Liên kỳ quái hỏi, dù sao nàng và Trầm Linh cũng mới gặp lại gần đây, ở chung cũng không bao lâu.
- Bởi vì từ khi mình biết Trầm Linh, thỉnh thoảng sẽ vô tình hay cố ý nghe được tên cậu từ trong miệng chị ấy, tuy rằng... - Kỷ Thư che miệng nở nụ cười: "Tuy rằng khi đó Trầm Linh cắn răng nghiến lợi nhắc tới tên cậu, thế nhưng khi đó mình cũng biết cậu đối với chị ấy không phải vậy. Nếu không với tính tình lạnh nhạt, chị ấy sẽ không nhỡ kỹ ai. Cho nên khi đó mình thật tò mò về cậu."
Được "mong nhớ" như vậy, thật là vinh hạnh mà.
- Ha ha, cậu đừng vậy,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giang-dau/769291/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.