- Trầm Linh, em luôn cảm thấy chúng ta tạo quá nhiều sát nghiệt, chị nghe tiếng khóc này xem, yêu tinh cũng có tình cảm, họ đã làm sai điều gì? Ngẫm lại ngày ấy chúng ta tàn sát tử sĩ, còn đáng sợ hơn họ, đều là có người thay đổi được. - Kỷ Thư vô lực nhìn về phía trời xanh, vạn vật đều có sinh mệnh, họ từng chạy trốn chưa? Hoặc nói Trầm Linh đã từng chạy trốn chưa?
- Con người chiến thắng ông trời. - Trầm Linh cười khổ, cô cũng không thể lừa dối mình.
- Linh... - Trầm Liên đi tới bên người Trầm Linh, nhẹ nhàng ôm lấy cô: "Dù như thế nào đi nữa, em vẫn luôn ở đây, không rời khỏi không vứt bỏ chị, chúng ta không có gì phải sợ."
- Ừ... - Trầm Linh rất ít lộ ra mặt yếu ớt trước mặt người khác, nhưng hôm nay cô quá mệt mỏi, bạch cốt trắng như tuyết này, tiếng khóc này, bất đắc dĩ này, bi thương này.
Người xung quanh đều lẳng lặng nhìn Trầm Liên ôm Trầm Linh dưới bầu trời nhuộm màu đỏ rực lửa, không biết vì sao, tất cả mọi người đều thấy hình ảnh này quá đẹp đẽ. Trên nền phế tích tro tàn, hai người con gái tuyệt mỹ, như tinh linh giáng trần, dựa vào nhau đứng đó, quãng đời còn lại dường như biểu thị hai chữ, hy vọng.
Tai ương tàn phá, nhưng lại mang theo ý chí sống tuyệt đối, không ngừng sinh sôi.
Chẳng qua Trầm Linh chính là Trầm Linh, thỉnh thoảng yếu đuối cũng chỉ là một cái thoáng qua, lại ngẩng đầu, cô vẫn là con người tự tin cao
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giang-dau/769299/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.