Dịch: CP88
Thẩm Diễn bỗng nói: "Em về với con đi, ngộ nhỡ thằng bé tỉnh ngủ tìm em."
Lương Cẩm San đỏ mắt gật đầu, về phòng trước.
Thẩm Diễn ở lại, thu dọn giường cho Thẩm Sách thật gọn gàng.
Bởi vì quần áo anh đã sớm bị nhăn nhúm bẩn thỉu, Thẩm Diễn vừa rồi trong nhà tắm đã giúp anh cởi ra. Thẩm Chiêu Chiêu nhìn thấy từ thắt lưng xuống đến đùi anh có đủ các loại vết sẹo, có cái giống như vết dao cắt, có cái giống như bị bỏng, còn có dấu vết là bị tàn thuốc dí lên. "Là năm sáu tuổi bị bắt cóc để lại," Thẩm Diễn biết cô đang nhìn cái gì, "Có lẽ bởi vì bọn chúng sợ Thẩm gia không cho đủ tiền chuộc."
Thẩm Diễn lấy chăn đắp cho hắn, lại tắt hết mấy chiếc đèn xung quanh giường.
Sau đó chỉ tay ra phòng khách.
"Cẩm San quá kích động nên có thể nói không rõ ràng, để cháu kể chi tiết cho dì. Vốn cũng đã nghĩ trong hai ngày này sẽ tìm cơ hội nói chuyện," Thẩm Diễn đóng cửa phòng ngủ lại, "Dì chờ một chút, cháu đi lấy ít đồ, ngay ở đại sảnh thôi." Anh ta quả nhiên đi rất nhanh đã trở lại, trên tay cầm túi hồ sơ.
"Cái này chỉ có cháu và Cẩm San được xem, ba của cậu trẻ cũng không hề biết đến sự tồn tại của nó," Thẩm Diễn đưa túi hồ sơ cho cô, "Mẹ của cậu trẻ khi trước lén tìm tới, muốn cháu mang cái này cho dì."
Thẩm Chiêu Chiêu muốn mở túi hồ sơ kia xem, nhưng lại không có dũng khí.
Tuy Thẩm Diễn gọi cô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giang-nam-lao/2553448/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.