“Dân nữ Thu Diệp tham kiến Quận chúa, Chu đại nhân.” Thu Diệp quỳ gối hành lễ.
“Bình thân. Thu Diệp bổn quận chúa có điều muốn hỏi ngươi, hi vọng ngươi thành thật trả lời, nếu không hậu quả thế nào ngươi chắc hẳn đã biết.” Nhược Lam vừa nói vừa nhấn mạnh hai chữ “hậu quả” khiến cho Thu Diệp rùng mình, nàng vội vã dập đầu nói:
“Dân nữ đã hiểu.”
“Hảo, ngươi đã làm cơ thiếp hầu hạ Lưu tri phủ bao nhiêu năm rồi?”
“Bẩm, đã được hai mươi năm.”
“Vậy Lưu tri phủ có thường xuyên ghé đến chỗ ngươi không?”
“Trong phủ, cơ thiếp được sủng ái nhất chính là dân nữ.” Thu Diệp cúi thấp đầu trả lời.
“Ba năm trước, Lưu tri phủ đột nhiên thay đổi tính tình, khắp thị trấn không ai là không biết, ngươi nói xem, ngươi là người bên cạnh hắn, lý nào lại không biết?”
“Quận chúa….dân nữ thân phận thấp hèn, tướng công cho dù có thay đổi thế nào thì chỉ có thể giữ trong lòng, không dám nói ra.”
“Nói vậy nghĩa là ngươi đã từng hoài nghi? Bây giờ ta cho phép ngươi nói ra suy nghĩ của mình, ngay tại công đường này, bổn quận chúa sẽ bảo toàn mạng sống cho ngươi.” Nhược Lam híp mắt lại nhìn người đang quỳ ở dưới, thanh âm ôn nhu trấn an Thu Diệp.
Nghe được lời nói của Nhược Lam, ánh mắt của Thu Diệp khẽ lóe sáng, nàng lập tức ngẩng đầu lên, thanh âm thành khẩn nói:
“Bẩm, ba năm trở lại đây, gia tuy rằng dung mạo, lời nói, thói quen đều như cũ không có gì khác lạ nhưng mà…nhưng mà…” Thu Diệp lo sợ liếc nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giang-nam-tai-nu-de-nhat-khuynh-thanh/564669/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.