*Màu của khát vọng, cũng là màu cảnh báo.
Biên tập: Đi Đâu Đấy
Chương 17: Tháp Tokyo rơi vào im lặng
Ba tiếng sau, máy bay nhẹ nhàng hạ cánh xuống sân bay Narita, Tokyo.
Một tin nhắn từ Lâm Đường Quyên hiện lên trên màn hình: bà ấy đang chờ họ ở cửa ra. Chuyến đi này có thể nói là do một tay bà lên kế hoạch, dự định dành ra mười ngày để đưa họ du ngoạn khắp vùng biển nội địa Seto. Vì nơi làm việc của bà ở Tokyo nên cả nhóm bay đến đây trước để hội ngộ.
Dòng người chờ nhập cảnh dài như rắn uốn lượn. Phải mất hơn nửa tiếng mới đến lượt họ.
Đào Khang Sanh bước lên, đưa hộ chiếu cho nhân viên hải quan. Khi được hỏi mục đích nhập cảnh, ông nhoẻn miệng cười, chỉ tay về phía Đào Như Chi và Lâm Diệu Viễn vẫn đang xếp hàng phía sau, rồi bật ra hai từ đầy hào hứng: “Family Travel!”
Đào Như Chi lờ mờ nghe thấy câu trả lời ấy, thầm nghĩ: phát âm của bố đúng là tệ đến hết thuốc chữa.
Nhưng ông thật sự rất vui.
Đặc biệt là khi vừa ra khỏi khu đến đã nhìn thấy Lâm Đường Quyên, ông liền sải bước về phía bà ấy, không kìm được xúc động mà ôm chầm lấy.
Lâm Đường Quyên có chút ngại ngùng, khẽ đẩy ông ra. Đào Khang Sanh vội vàng buông tay, bối rối không biết đặt tay chân vào đâu, ánh mắt cũng né tránh không dám chạm vào ánh nhìn của con gái.
Đào Như Chi thấy buồn cười, phải cố gắng lắm mới giữ được khóe miệng không cong lên.
Lâm Đường Quyên xoay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gio-xanh-nghiem-tuyet-gioi/2746358/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.