Margaret Lukas mở toang cửa phòng thí nghiệm.
Cô nhìn vào trong. "Xin chào ? Tiến sĩ Evans ?"
Ông ta không trả lời.
Ông ta ở đâu nhỉ ? Cô tự hỏi.
Cô dừng lại ở bàn giám định, nhìn xuống bức thư tống tiền.
Rồi nghĩ bụng: Có lẽ Parker Kincaid không hẳn đã đúng khi nói rằng chẳng ai lại phạm một lỗi như thế.
Theo một cách nào đó thì kết thúc chính là đêm nay. Bóng tối cùng giấc ngủ và sự an bình.
Đêm ơi, hãy mang ta đi. Bóng tối ơi, hãy mang ta đi...
Đó là điều cô đã nghĩ khi nhận được cuộc gọi của mẹ chồng thông báo vụ rơi máy bay đã giết chết Tom và Joey. Nằm trên giường vào cái đêm lộng gió tháng Mười một ấy, hay hai ba đêm sau đó, giờ thì tất cả đã hòa lẫn vào nhau, cô đã nằm một mình, không tài nào thở được, cũng chẳng thể khóc được.
Và nghĩ: Đêm ơi, hãy mang ta đi. Đêm ơi, làm ơn mang ta đi. Đêm ơi, mang ta đi...
Lúc này khi đứng cúi người bên bàn giám định tài liệu và chăm chăm nhìn xuống, những lọn tóc vàng ngắn thả rơi xuống mắt, như miếng bịt mắt ngựa. Cô nhìn chằm chằm vào những từ ngữ trong lá thư tống tiền, những nét xoắn xít của chữ viết cẩu thả. Lukas nhớ lại khi theo dõi Kincaid nghiên cứu bức thư, môi anh khẽ mấp máy, cứ như đang thẩm vấn một đối tượng còn sống.
Kết thúc là đêm…
Lukas lắc đầu trước tâm trạng triết lý không lành mạnh của mình, cô xoay người và rời khỏi phòng thí nghiệm.
Cô đi đến thang máy.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giot-le-quy/88693/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.