Một chiếc xe tải dã ngoại hiệu Winnebago rẽ vào đường phố khu Gravesend.
Đó chính là MCP. Trạm điều hành di động. Trên xe dán chi chít các kiểu quảng cáo: BẮC CAROLINA. BIỂU DIỄN XIẾC CHÓ AKC. CẢNH BÁO: TÔI ĐẠP PHANH VÌ NHỮNG SỢI RUY BĂNG MÀU XANH. BUÔN CHÓ BRIARD1.
Anh tự hỏi những miếng dán này là cố ý, để đánh lạc hướng bọn tội phạm ngu ngốc, hay Cục đã mua lại chiếc xe từ một nhà phối giống thực sự.
Khi chiếc xe tải đi chậm lại bên lề đường, Lukas liền ra hiệu cho Cage cùng Parker vào trong. Chỉ cần ngửi một chút, anh đã nhận ra nó từng thuộc về người nuôi chó. Tuy nhiên, đối với một Parker đang run bần bật vì cái lạnh bên ngoài cùng nỗi sợ mà tay thám tử tư mang đến, bên trong thật ấm áp và anh thấy mừng vì được thoát khỏi cơn buốt giá đó.
Ngồi trước một bảng điều khiển máy tính không ai khác chính là Tobe Geller. Cậu ta đang nhìn chằm chằm vào màn hình video. Hình ảnh trên đó đã bị vỡ thành hàng ngàn pixel, một bức tranh ghép trừu tượng. Cậu ta gõ vào các phím, di chuyển con chuột trên máy tính và gõ các câu lệnh.
Thanh tra Len Hardy ngồi gần đó còn c. p. Ardell trong chiếc quần bò cỡ bốn tư thì bị nhét vào một trong những chiếc bàn cạnh tường. Nhà tâm lý học từ Đại học Georgetown vẫn chưa đến.
"Đoạn băng từ vụ Mason", Geller nói mà không thôi nhìn màn hình.
"Có gì thú vị không ?", Lukas hỏi.
"Chưa có gì nhiều", viên đặc vụ trẻ lẩm bẩm. "Chưa có. Đây là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giot-le-quy/88707/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.