Sân thượng thoáng đãng, Hướng Án đứng sau lưng họ vài mét, cô hơi nhíu mày, tay cầm quà run run một cách không rõ ràng. Sau đó, trong khoảnh khắc ánh đèn sân thượng chiếu tới, cô quay người bước theo con đường lúc nãy đã đi.
Cô không đi theo bậc thang đá trong vườn mà do tâm trạng bất ổn, cô bước vào bãi cỏ. Thậm chí vì không nhìn rõ đường và cũng chẳng có
tâm trí để ý, những cành cây thấp trong vườn liên tục quệt qua áo khoác của cô, để lại vài chiếc lá trên áo ngoài.
Cuối cùng, cô không biết là lúc nào đã bước ra khỏi cổng lớn của khu biệt thự. Tóm lại khi tỉnh táo trở lại, cô đã đứng ở cổng được một lúc rồi.
Cô nhẹ nhàng hít vào, khi thở ra tim vẫn còn đập thình thịch. Sự trống rỗng ngắn ngủi trong đầu và nhịp tim như ngưng đọng khi vừa nghe tin, lúc này mới như thật sự ý thức được chuyện gì đã xảy ra. Cảm giác mất mát to lớn như sóng thần ập đến, suýt nhấn chìm cô.
Cô hiếm khi bối rối như vậy, từ từ ngồi xuống tại chỗ đang đứng.
Vậy ra, vậy ra Hướng Hoài Đình mới ít về nhà. Những cuộc điện thoại cô gọi cho anh, hai người cũng không bao giờ nói chuyện được lâu.
Cô tưởng là do tuổi tác, dù anh em ruột cũng cần có không gian riêng
của mỗi người. Vì vậy dù nhiều lúc cô rất nhớ anh, nhưng vẫn giảm tần suất liên lạc với anh.
Chiếc điện thoại đặt trên đùi rung lên, cô chậm vài giây mới cúi đầu nhìn, phát hiện Bạc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giua-mua-ha-co-tuyet-chau-phu-tieu-thap-tam/2778515/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.