Hướng Án cảm thấy Bạc Dật Châu có vẻ hơi quá thẳng thắn.
Cô dừng chân lại, bàn tay phải vẫn đang được Bạc Dật Châu nắm giật về phía sau, khiến anh cũng phải dừng bước.
Người đàn ông dừng lại, quay đầu nhìn cô, xương mày bên phải hơi nhướng lên một chút, biểu hiện nghi vấn không rõ ràng lắm.
Hướng Án nghiêng đầu sang một bên, rồi theo sức lực mà cô vừa kéo anh, bước về phía trước nửa bước: “Anh luôn luôn như vậy…”
Chân cô đi đôi giày cao gót nhọn tám phân mà cô ít khi đi, váy lại dài, Bạc Dật Châu sợ cô té ngã nên đưa tay trái lên, ôm lấy thắt lưng cô.
Sau đó có lẽ là biết cô muốn nói gì, một tay nắm tay cô, nhẹ nhàng đỡ cô đứng vững, tay kia cúi xuống giúp cô chỉnh lại phần váy đang lê trên mặt đất.
Anh nở một nụ cười nhẹ, nối tiếp câu nói cô chưa nói hết: “Em thấy anh sao, anh quá thẳng thắn à?”
Hướng Án không ngờ anh còn có thể hỏi ngược lại, chân phải đá nhẹ dưới váy: “Ừm… đúng ý đó.”
Bạc Dật Châu giúp cô vẩy nhẹ phần đuôi cá phía sau quá dài, tránh bị vướng vào gót giày cao của cô, sau đó đổi tay nắm cô, dẫn cô đi về phía tủ quần áo.
Bạc Dật Châu: “Anh chỉ nói có việc thôi, đâu có nói có việc gì.”
“…” Hướng Án bước theo, bàn tay đang được nắm chuyển thành ôm cánh tay anh, hơi bất mãn: “Anh cứ chơi chữ đi.”
Giọng phàn nàn của cô quá rõ ràng, người đàn ông đang đi bên cạnh lại cười một tiếng.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giua-mua-ha-co-tuyet-chau-phu-tieu-thap-tam/2778529/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.