Tuyết Chiêu chen vào bên cạnh tiểu yêu hồng, vô cùng nhiệt tình hỏi:
"Ngươi tên gì thế?"
"A Phi." – Tiểu yêu hồng ấy thấp giọng đáp.
"A Phi."
Tuyết Chiêu nhảy bật lên ngay tại chỗ, những cái nếp nhăn ở bụng cũng rung lắc theo mấy cái, mặt nó ửng đỏ, vui vẻ nói:
"Tên ngươi hay thật đấy, ngươi cũng sống ở núi Xuyên Cơ sao, ngươi ở đâu đấy? Ta ở..."
Nó chưa nói xong thì một tia sáng vàng trực tiếp bổ về phía nó, Tuyết Chiêu gào lên một tiếng rồi bị hất về góc tường, choáng váng rên khẽ vài tiếng rồi nằm bẹp xuống đó không nhúc nhích được nữa.
Mạnh Hoài Trạch lùi về phía sau nửa bước, nhìn thấy ánh sáng trên tay Ô Nhạc còn chưa thu về hết, chàng nuốt nước bọt, cảm thấy con sói này hôm nay nóng nảy bất thường, hoặc có thể nói là hưng phấn.
Đôi mắt Ô Nhạc ánh vàng lên, biểu cảm ương ngạnh lại thêm cả nóng lòng muốn so tài, hỏi A Phi:
"Kẻ nào làm ngươi bị thương?"
A Phi vừa tận mắt nhìn thấy Tuyết Chiêu bị tia sáng ấy hất vào góc tường, ngất xỉu đến giờ vẫn chưa tỉnh lại, nên sợ vây vào tên yêu quái lợi hại trước mặt này, nó nghe lời lắc đầu, thấp giọng ngoan ngoãn đáp:
"Không biết ạ, hôm nay ở phía sau ngọn núi thứ chín bỗng nhiên có một cái hang lớn, bên trong tuồn ra rất nhiều sương tím, những yêu quái gần đó hầu như đều bị nuốt chửng cả rồi, ta ở xa đó mà phải dồn hết sức lực mới chạy thoát ra được."
Mạnh Hoài Trạch nhìn Ô Nhạc, căng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gui-quang-doi-con-lai/1256842/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.