Quần hùng hể hả xuống núi, hẹn tái ngộ vào dịp Trùng Cửu sang năm. Nam Hải Tiên Ông và Hạo Thiên mỗi người một ý nhưng đều cay đắng như nhau, vô cùng căm hận cái kẻ đã gài hỏa dược.
Tây Môn Giới vui vẻ bảo Tư Đồ Sảng :
- Không ngờ Đại hội võ lâm lại kết thúc một cách hay ho như vậy!
Mong sao Tần Cốc Lý và Nam Hải Tiên Ông đều chết cả để giang hồ được thanh bình! Và nếu đúng thế thì sang năm ngươi phải ra tranh cứ đấy! Lúc ấy, chỉ mới ba thành Khô Mộc thần công ngươi cũng đủ sức đả bại Lăng Song Tường rồi!
Tư Đồ Sảng nhận ra vẻ cao hứng phi thường của Tích Dịch Quỷ đối với sự cố vừa qua, và dường như lão rất thiết tha với việc chàng lên ngôi Minh chủ chứ chẳng nói đùa.
Cơ trí Tư Đồ Sảng ngày càng tiến bộ nên thoáng hoài nghi Tây Môn Giới là người đã đặt thuốc nổ, diệt trừ hai cường địch kia để dọn đường cho chàng sau này. Nhưng chàng không dám khẳng định vì Tích Dịch Quỷ chẳng biết gì về hóa dược và chính lão đã khăng khăng từ chối, không cho Phi Tuyết, Phi Hồng về Hàm Dương tảo mộ. Hơn nữa, lẽ nào chỉ sau một tháng cận kề, lão lại yêu thương chàng đến thế!
Tư Đồ Sảng hoang mang hỏi sang chuyện khác :
- Đại thúc! Nay Tần Cốc Lý đã bị trọng thương, chúng ta có nên cho Tuyết muội và Hồng muội theo về Hàm Dương hay không!
Tây Môn Giới mỉm cười :
- Tất nhiên rồi, họ Tần sắp chết, sức đâu mà nghĩ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hac-bach-huong-ho-ky/1960140/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.