Khi nhìn thấy khuôn mặt người kia, Lý Tiểu Ngư khiếp sợ mở to mắt nhìn người nọ, lẩm bẩm mở miệng: "Nghiêm Viêm?"
Nghiêm Viêm mặc áo len xám, bên dưới là quần đen thoải mái, dừng bước trước mặt Lý Tiểu Ngư, mắt kính che dấu cảm xúc mãnh liệt bên trong đôi mắt, ánh mắt nhìn cái trán bị đâm đỏ của cô, nâng tay định chạm vào.
Lý Tiểu Ngư né tránh, nghi hoặc hỏi, "Nghiêm Viêm, đây là đâu? Vì sao tớ lại ở đây?"
Bàn tay Nghiêm Viêm ngừng ở giữa không trung, nửa ngày mới thu lại, "Em say ngã vào trong WC, tôi mang em tới đây."
"Như vậy à." Lý Tiểu Ngư cảm ơn: "Cảm ơn cậu."
Cô còn tưởng rằng có người nhốt cô ở đây, đúng là do xem phim quá nhiều.
Nghiêm Viêm ấn nút đỏ ven tường, cửa kính đột nhiên biến mất, cầm thuốc mỡ từ trong túi quần ra, mở ra bóp một ít vào ngón tay.
Lý Tiểu Ngư còn đắm chìm trong suy nghĩ mình vừa thấy cái gì? Tấm kính kia sao lại tự nhiên biến mất? Đây là nằm mơ chắc...... Căn bản không chú ý tới Nghiêm Viêm đã đi đến trước mặt, nâng tay bôi thuốc mỡ lên trán cô.
Khi cái trán cảm thấy lạnh lẽo, Lý Tiểu Ngư mới lấy lại tinh thần, hơi thở của hắn tràn ngập bên cánh mũi, hơi thở kia, lạnh lẽo như một ngọn núi tuyết, lại cô đơn như biển sâu không thấy ánh mặt trời.
"Đừng nhúc nhích."
Lý Tiểu Ngư muốn lùi về phía sau, bàn tay của hắn lại đặt ở sau cổ, một bàn tay khác nhẹ nhàng vuốt ve trên trán, thuốc mỡ lạnh lẽo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hac-hoa-xin-can-than/117474/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.