Thẩm Ngư bò đến bên cạnh Mộ Cung Mặc, kinh hoảng đẩy đẩy hắn, “Cậu không sao chứ? Này.”
Mộ Cung Mặc khóe miệng tràn ra máu loãng, che lại ngực thống khổ thở dốc, cuộn tròn thân thể muốn giảm bớt đau đớn trên người.
Đôi mắt người kia quét qua trên người Mộ Cung Mặc và Thẩm Ngư, cuối cùng ngừng ở trên người Thẩm Ngư, mày nhăn lại, đi nhanh đến bên cạnh cô, nhấc chân đá.
Thẩm Ngư còn không có phản ứng lại, đã được người ôm vào trong ngực, chỉ nghe được người chắn trước mặt mình kêu lên một tiếng, ngực nóng lên, máu tươi tẩm ướt cả vạt áo của cô.
Khuôn mặt người đàn ông cứng lại, không thể tin tưởng nhìn đứa bé trai ôm cô bé vào trong ngực, rõ ràng vừa bị hắn đánh, không đứng lên nổi, còn che chở cô bé này.
Nghĩ đến lão đại nói không thể đánh chết, người đàn ông bực bội móc ra một điếu thuốc, đi ra khỏi phòng.
Đồng dạng mộng bức còn có Thẩm Ngư, cô không nghĩ tới hắn sẽ chắn một đá này giúp cô, rõ ràng chỉ có 3 sao rưỡi không phải sao? Bạn bè mà thôi.
Cậu bé vô lực ngã xuống mặt đất hôn mê bất tỉnh.
Thẩm Ngư nhìn cậu, trên mặt không có một tia biểu tình, từ trong thương thành mua một cái khăn tay, nghiêm túc lau khô máu trong lòng bàn tay.
Thẩm Ngư có thể xuyên qua rất nhiều thế giới khác nhai, nếu nói cô nỗ lực hơn bất cứ ạ, không bằng nói cô bạc tình.
Thật ra cô không có một chút cảm tình nào với đối tượng nhiệm vụ, bao gồm Mộ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hac-hoa-xin-can-than/118572/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.