22.
Để tránh thảm họa, chúng tôi được quân đội đưa vào hầm trú ẩn.
Từ tối hôm qua đến giờ, tôi chỉ ngủ được hai tiếng, mọi người đều mơ màng bị đưa đi.
Họ mang theo chẳng được bao nhiêu đồ ăn, may mắn là quân đội đều biết chúng tôi là vợ của Giang Lễ, nên họ đối xử với chúng tôi rất đặc biệt.
23.
Đây là lần đầu tiên, tôi cảm nhận được cảm giác cùng nhau vượt qua khó khăn.
Trong hầm trú ẩn, có người dân vì không có đồ ăn mà chết đói; có người bất chấp nguy hiểm ra ngoài tìm thức ăn rồi không bao giờ trở lại; có thai phụ chuyển dạ, nhưng vì không có môi trường sinh nở tốt nên tử vong do mất máu quá nhiều.
24.
Chưa được mấy ngày, trong hầm trú ẩn xuất hiện rất nhiều sĩ quan mặc đồ vàng nói những tiếng chúng tôi không hiểu.
Họ cầm súng, bắt chúng tôi ôm đầu ngồi xổm.
Vợ tư rất nhanh trí, thấy tình hình không ổn, cô ấy vội bảo chúng tôi bôi bụi lên mặt.
25.
Họ dùng tiếng Trung ngọng nghịu hỏi mọi người ai là vợ của Giang Lễ?
Cả năm người chúng tôi đều không dám đứng lên.
Viên sĩ quan cầm đầu lại nói, nếu chúng tôi không nói thì họ sẽ bắt đầu giết từng người một, cho đến khi giết hết tất cả người dân mới thôi.
"Ba, hai, một..."
26.
"Tôi là vợ của Giang Lễ!"
Câu này tôi định nói thay vợ cả, tôi đã chuẩn bị tinh thần rồi, nhưng cô ấy vẫn đứng lên đối mặt với bọn họ.
Họ trói vợ cả lại định đưa cô ấy đi thì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hai-duong-cuu-mong/2897540/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.