"Ai là Xú Đản!" Đan Túc trợn mắt, đưa mắt ra hiệu với Đan Khuyết, nhưng mà lão cha nhà vĩnh viễn không biết cái gì gọi là giữ mặt mũi cho nhi tử, thao thao bất tuyệt về nguồn gốc cái tên này.
Nương của Đan Túc là người Thanh Tộc bình thường, không thể biến thành điểu hình, sau khi sinh ra trứng phượng hoàng thì vẫn để gia gia ấp.
"Khi đó là mùa đông, trứng một khắc cũng không được tách khỏi người," gia gia nhớ tới ngọt ngào trong cái khổ nói, khi đó ông thời thời khắc khắc ấp trứng, mười ngày nửa tháng đều không tắm rửa, khi trứng nở trong lòng liền ám mùi hôi, "Vỏ trứng của cha ngươi lúc nhỏ vẫn mang mùi thôi thối(1)."
* Bản gốc là xú xú, nên cha Đan Y mới gọi là Xú Đản, trứng thối
Sau đó vẫn là thuộc hạ nhìn không nổi nữa, chủ động muốn giúp cung chủ ấp trứng, Đan Khuyết mới nhớ ra, tuy nương của hài tử không thể ấp trứng, nhưng trong Quy Vân Cung nhiều chim như vậy, đều có thể ấp nha!
Vì thế, đưa luôn trứng gà đỏ thối hoắc cho Bạch Vân Sử lúc đó, Đan Khuyết mới có thể thống khoái tắm rửa một trận.
Tiểu Long vùi đầu vào lông tiểu hồng điểu, cười đến run run. Đan Y cũng nhịn không được muốn cười, lại sợ bị cha đánh, nên vươn cánh lên chôn đầu vào.
Mặt mũi lão phụ thân Đan gia bị đem đi quét rác cả rồi, yên lặng xoay người rời đi, nơi này thật sự là không ở nổi nữa.
Thấy nhi tử đi rồi, gia
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ham-dao/261553/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.