(Và rồi app wattpad đã bị lỗi (╮°-°)╮┳━━┳ ( ╯°□°)╯ ┻━━┻ Đậu phải làm sao đây)
Mấy hòa thượng không đuổi theo, hai người liền bảo trì tốc độ không nhanh không chậm tiếp tục lên đường, một đường hướng phía tây.
Vô Cực Tông ở trên Bát Hoang, phải qua một con sông lớn nước chảy xiết mãnh liệt. Bờ sông có rất nhiều thuyền đò, mặc dù được dịp bận rộn nhưng không dám tăng giá.
"Tại sao lại không tăng giá?" Thần Tử Thích đợi ở bờ sông một lúc lâu, có lúc nhịn không nổi muốn để Điêu Liệt chở qua luôn, cuối cùng ngồi trên thuyền, không khỏi oán giận. Nếu giá thuyền tăng lên thì y có tiền đã có thể ngồi trước rồi.
"Ai, đều là người giang hồ, chúng ta nào dám đắc tội." Người chèo thuyền sắc mặt đen vàng bất đắc dĩ lắc đầu. Người giang hồ, một lời không hợp liền động đao giết người, có thể bình an thu được tiền đi thuyền đã cám ơn trời đất, nào dám tăng giá?
Thần Tử Thích nhìn người chèo thuyền cánh tay khô gầy, hơi hơi nhíu mày.
Qua sông, cây xanh thưa thớt, gió cát chợt nổi lên. Cũng không biết tổ tiên Vô Cực Tông nghĩ thế nào, lại đem môn phái đặt tại trên cánh đồng hoang vu thế này.
"Trời cao đất rộng, mới có thể tạo thành công pháp 'Bát Hoang vô cực' đại khai đại hợp bậc này," Đan Y ý bảo y mang lên đấu lạp, che chắn gió cát,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ham-dao/27676/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.